i chỉ vì chuyện đó !. 
Thầy Lupin mỉm cười một cách khổ sở: 
- Ngày mai vào giờ này thì lũ cú từ các phụ huynh học sinh sẽ bay đến... Người ta đâu có muốn cho một người sói dạy con cái của họ đâu, Harry. Và ngay sau cái đêm hôm qua, thầy cũng nhận ra họ có lý. Thầy rất có thể cắn nhầm các con... Không thể để cho điều đó xảy ra lần nữa. 
Harry nói: 
- Thầy là Giáo sư bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám giỏi nhứt mà tụi con từng được học! Xin thầy đừng đi!. 
Thầy Lupin lắc đầu, không nói gì cả. Thầy tiếp tục dọn trống các ngăn kéo. Bỗng nhiên, trong lúc Harry còn đang cố nghĩ ra một lý do nào đó để thuyết phục thầy Lupin ở lại, thì thầy nói: 
- Dựa theo những gì mà ông Hiệu trưởng nói với thầy hồi sáng này, thì con đã cứu được nhiều sinh mạng trong đêm qua. Harry à, nếu thầy có điều gì đáng tự hào, thì đó chính là niềm tự hào về những gì con đã học được. Con hãy kể cho thầy nghe về vị thần Hộ mệnh của con đi.. 
Harry thoáng ngơ ngác: 
- Làm sao thầy biết chuyện đó?. 
- Chứ còn có cái gì khác có thể đẩy lùi được bọn giám ngục Azkhaban nào?. 
Harry kể cho thầy Lupin nghe về những gì đã xảy ra. Khi nó kể xong, thầy Lupin lại mỉm cười. Thầy nói: 
- Đúng rồi, khi biến hình thú thì ba của con luôn biến thành một con hươu. Con đoán đúng đó... chính vì vậy mà bạn bè gọi đống gạc nai của ông ấy là Dây nhợ lòng thòng. 
Thây Lupin quăng mấy cuốn sách cuối cùng của thầy vô trong cái vali, đóng ngăn kéo và quay lại nhìn Harry. Thầy đưa Harry tấm áo khoác tàng hình và nói: 
- Đây... thầy đã đem cái này về từ căn Lều Hét hồi đêm hôm qua. Và.... 
Thầy ngập ngừng, nhưng rồi cũng đưa luôn cho Harry tấm bản đồ của Đạo tặc. 
- Thầy từ giờ không còn là thầy của con nữa, nên thầy không cảm thấy có lỗi về việc đưa trả con tấm bản đồ này. Nó chẳng có ích gì cho thầy hết. Mà thầy dám nói là con, cùng với Ron và Hermione sẽ có chỗ xài đến nó. 
Harry cầm tấm bản đồ, nhe răng cười; 
- Thầy từng nói với con là Mơ mộng ngớ ngẫn, Đuôi trùn, Chân nhồi bông và Dây nhợ lòng thòng muốn dụ con ra khỏi trường... thầy nói là họ nghĩ như vậy thì vui lắm.... 
Thầy Lupin cúi xuống đóng cái vali của thầy lại: 
- Và bọn ta đã làm như vậy. Thầy không ngại ngùng gì mà nói là James sẽ thất vọng biết bao nếu con trai của ảnh không bao giờ tìm ra những lối đi bí mật ra khỏi toà lâu đài. 
Có tiếng gõ cửa, Harry vội vàng nhét tấm bản đồ của Đạo tặc và tấm áo khoác tàng hình vô trong túi áo của nó. 
Người vừa đến chính là Giáo sư Dumbledore. Thầy không tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Harry ở đó. Thầy nói: 
- Xe của anh đang đợi ở ngoài cổng, anh Remus à. 
- Cảm ơn ông Hiệu trưởng. 
Thầy Lupin xách cái vali cũ kỹ mòn sờn và cần cái bồn Grindylow trống rỗng lên. Thầy mỉm cười: 
- Thôi... tạm biệt nghe, Harry! Được dạy dỗ con là một hạnh phúc lớn đối với thầy. Thầy chắc chắn là sẽ có lúc chúng ta lại gặp nhau. Thưa ông Hiệu trưởng, ông không cần phải đưa tôi ra tới cổng, tôi tự lo liệu được.... 
Harry có cảm tưởng là thầy Lupin muốn ra đi ngay, càng sớm càng tốt. 
Cụ Dumbledore điềm đạm nói: 
- Vậy thì tạm biệt nhé, Remus!. 
Thầy Lupin chuyển cái bồn Grindylow sang tay kia để thầy có thể bắt tay cụ Dumbledore. Rồi, gật cái gật đầu cuối cùng với Harry, với một nụ cười khổ sở, thầy Lupin rời văn phòng. 
Harry ngồi phịch xuống cái ghế bỏ trống của thầy, ủ rũ ngó xuống sàn. Nó nghe tiếng cánh cửa đóng lại và ngẩng đầu lên. Cụ Dumbledore vẫn còn ở đó. Cụ khẽ nói: 
- Sao buồn rầu vậy, Harry? Lẽ ra con phải tự hào về những gì đã xảy ra đêm qua mới phải!. 
- Có thay đổi được gì đâu, thầy? Pettinggrew vẫn trốn thoát!. 
Cụ Dumbledore lặng lẽ nói: 
- Không thay đổi gì sao? Harry à, điều đó đã thay đổi tất cả trong thế giới này. Con đã giúp cho sự thật được phơi bày. Con đã cứu được một người vô tội khỏi một số phận khủng khiếp. 
Khủng khiếp. Có cái gì đó vừa dậy lên trong trí nhớ của Harry. Vĩ đại hơn và khủng khiếp hơn bao giờ hết. Lời tiên tri của Giáo sư Trelawney! 
- Thưa thầy Dumbledore, ngày hôm qua, khi tụi con đang thi môn Tiên tri, Giáo sư Trelawney bỗng nhiên trở nên... lạ lắm. 
Cụ Dumbledore hỏi: 
- Vậy hả? Ờ... ý con nói là lạ hơn bình thường phải không?. 
- Dạ... giọng của cô bỗng trở nên sâu trầm và mắt cô cứ trợn tròn rồi cô nói... cô nói thuộc hạ của Voldemort sắp thoát ra và trở lại thần phục hắn trước nửa đêm... Cô còn nói thuộc hạ sẽ giúp hắn phục hồi lại quyền lực.. 
Harry ngước lên đăm đăm nhìn cụ Dumbledore 
- Và rồi bỗng nhiên cô trở lại bình thường, xong cô bảo cô không thể nhớ lại bất cứ điều gì cô đã nói. Có phải... có phải cô... đã tiên đoán đúng, phải không thầy?. 
Cụ Dumbledore tỏ ra hơi hơi bị xúc động. Cụ nói với vẻ duy tư đăm chiêu: 
- Con có biết không, Harry? Thầy cũng nghĩ chắc là như vậy. Chứ ai mà nghĩ ra được chuyện đó! Vụ này khiến cho tổng số lời tiên đoán chính xác của cô ấy lên được hai cái. Thầy phải tăng lương cho cô ta mới được.... 
Harry ngó cụ Dumbledore kinh ngạc. Làm sao mà cụ có thể coi chuyện đó thản nhiên như không vậy? 
- Nhưng... nhưng con đã ngăn chú Sirius và Giáo sư Lupin giết Pettinggrew! Như vậy nếu Voldemort phục hồi quyền lực thì đó chính là lỗi của con.. 
Cụ Dumbledore bình thản nói: 
- Không phải đâu, Chẳng lẽ việc con quay ngược lại thời gian không dạy cho con được điều gì sao? Hậu quả hành động của chúng ta luôn luôn rất phức tạp, rất đa dạng, đến nỗi tiên đoán tương lai thật ra là một công việc rất khó khăn... Giáo sư Trelawney - phước đức cho cô ấy - chính cô ấy là một bằng chứng sống còn sờ sờ ra đấy. Con đã làm một nghĩa cử cao thượng khi tha mạng cho Pettinggrew. 
- Nhưng nếu ông ấy giúp Voldemort phục hồi quyền lực.... 
- Pettinggrew nợ con mạng sống của hắn. Con đã gửi cho Voldemort một phụ tá mang ơn cứu mạng với con, Khi một phù thủy cứu mạng một phù thủy khác, thì giữa họ sẽ thiết lập một mối ân nghĩa nào đó... và thầy sẽ nhầm lẫn to nếu cho rằng Voldemort muốn thuộc hạ của hắn phải mắc nợ Harry Potter!. 
Harry nói: 
- Con không muốn có ơn nghĩa gì với Pettinggrew hết! Hắn đã phải bội ba má của con!. 
- Điều này huyền bí đến tận cùng sâu thẳm, bất khả tri của pháp thuật, Harry à. Nhưng hãy tin thầy... sẽ đến một lúc nào đó mà con sẽ rất sung sướng rằng con đã cứu mạng Pettinggrew!. 
Harry không thể tưởng tượng nỗi khi nào sẽ đến cái lúc đó. Cụ Dumbledore có vẻ như biết tỏng Harry đang suy nghĩ điều gì. Thầy trìu mến nói: 
- Thầy biết rất rõ ba của con, cả khi ba của con còn học trường Hogwarts lẫn về sau này. Harry à, thầy biết chắc là phải ba con thì ba con cũng sẽ cứu mạng Pettinggrew. 
Harry ngước nhìn cụ Dumbledore. Chắc là cụ Dumbledore không cười đâu... nó có thể nói với cụ... 
- Hồi đêm qua... con nghĩ là chính ba của con đã gọi lên vị thần Hộ Mệnh của con. Ý con muốn nói là khi con nhìn thấy chính con bên kia mặt hồ... con tưởng là con nhìn thấy ba.... 
Cụ Dumbledore nói dịu dàng: 
- Điều đó cũng dễ nhầm lẫn. Thầy nghĩ chắc là con đã chán nghe điều này, nhưng quả thực là con giống James một cách lạ lùng. Ngoại trừ đôi mắt của con... con có đôi mắt của mẹ con. 
Harry lắc đầu, nó lẩm bẩm: 
- Con thiệt là ngu khi nghĩ đó là ba của con. Ý con nói là con biết ba của con đã chết rồi.... 
- Con tưởng là những người chết mà chúng ta yêu thương lại thực sự rời bỏ chúng ta sao? Con nghĩ là chúng ta không thể nào nhớ lại họ rõ ràng hơn bao giờ hết khi chúng ta bị khốn khó nhứt sao? Ba của con vẫn còn sống trong con, Harry à, và khi nào con cần đến ba của con thì người lại hiện ra rõ ràng trước mặt con. Chứ không thì làm sao con có thể gọi lên vị thần Hộ Mệnh đặc biệt đó? Đêm qua, Gạc nai lòng thòng lại về.. 
Harry mất một lát mới hiểu ra điều cụ Dumbledore nói. Cụ mỉm cười nói tiếp: 
- Đêm qua Sirius đã nói hết với thầy về chuyện họ đã biến hình giả thú như thế nào. Một kỳ công... ít nhứt cũng là kỳ công khi giấu nhẹm được thầy. Và rồi thầy nhờ lại cái hình dáng bất thường nhứt của vị thần Hộ Mệnh của con, khi vị thần ấy dẹp đuổi Malfoy ở trận Quidditch mà đội con đấu với đội Ravenclaw. VVạy là con đã nhìn thấy ba của con hồi đêm qua đó, Harry à... Con đã tìm thấy ba của con ở trong chính con. 
Và cụ Dumbledore ra khỏi văn phòng, để lại cho Harry với những suy tư vô cùng rối rắm của nó. 

oOo 

Không ai ở trường Hogwarts biết sự thật về những gì đã xảy ra vào cái đêm hôm mà Sirius, Buckbeak và Pettinggrew biến mất, ngoại trừ Harry, Ron, Hermione và Giáo sư Dumbledore. Khi học kỳ gần kết thúc, Harry đã nghe được rất nhiều giả thiết khác nhau về điều đã thực sự xảy ra, chỉ có điều không có giả thiết nào gần với sự thực cả. 
Malfoy rất tức giận về vụ Buckbeak. Nó tin vô giả thiết là lão Hagrid đã chuyển lậu con Bằng Mã đến một nơi an toàn, và nó còn điên hơn nữa vì ngon như nó và cả ba nó nữa mà lại bị một lão giữ khoá qua mặt một cái vù. Trong lúc đó, Percy Weasley thì lại có rất nhiều điều để tranh luận về vụ đào thoát của chú Sirius. Anh nói với người duy nhất chịu nghe anh nói, đó là Penelope - cô bồ của anh: 
- Nếu anh mà vô được Bộ Pháp thuật, anh sẽ có rất nhiều kiến nghị về Biện pháp Thi hành Luật Phù thủy. 
Mặc dù thời tiết lúc này tuyệt hảo, mặc dù không khí rất phấn khởi vui tươi, mặc dù Harry biết là tụi nó đã lập được kỳ công trong việc giúp chú Sirius đào thoát tìm tự do, nhưng nó chưa bao giờ trải qua những ngày cuối niên học trong tâm trạng tồi tệ hơn thế này. 
Chắc chắn Harry không phải là người duy nhất tiếc nuối khi thầy Lupin nghỉ dạy. Cả cái lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám của Harry đều sầu thảm về việc từ nhiệm của thầy. Seamus Finnigan rầu rĩ: 
- Không biết sang năm họ sẽ phái ai đến dạy tụi mình?. 
Dean Thomas đề nghị một cách tràn trề hy vọng: 
- Có thể là một con ma cà rồng. 
Cũng không phải mỗi chuyện thầy Lupin ra đi khiến cho Harry nặng trĩu ưu tư như vậy. Nó không thể không suy nghĩ nhiều đến lời tiên tri của Giáo sư Trelawney. Nó cứ tự hỏi không biết bây giờ Pettinggrew ở đâu, không biết hắn đã tìm về sào huyệt của Voldemort chưa? Nhưng cái điều làm cho tinh thần của Harry sa sút nhất là viễn cảnh trở về với gia đình Dursley. Đã có lúc trong khoảng chừng nửa giờ, hay hơn nửa giờ huy hoàng của đời nó, nó đ